-‘๑’ 4rKingGame.Com -‘๑’

Diễn Đàn Game - Chia Sẻ Thông Tin Giải Trí

+Đăng Nhập

Đăng Ký

Tin game mới


Bạn đang tìm game gì? hãy gõ vào khung tìm kiếm bên dưới nhé!

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

ღ۩๖ۣkiroto-jin๖ۣ۩ღ
ღ۩๖ۣkiroto-jin๖ۣ۩ღ
avatar
avatar
Danh hiệuSơ Cấp King Game

Sơ Cấp King Game

1p update tập new :)
Trả lời nhanh

Message reputation : 100% (1 vote)

ღ۩๖ۣkiroto-jin๖ۣ۩ღ
ღ۩๖ۣkiroto-jin๖ۣ۩ღ
avatar
avatar
Danh hiệuSơ Cấp King Game

Sơ Cấp King Game

tung.

Trời dần tối. Trong làng, tiệc đêm bên lửa trại đã bắt đầu, tiếng đàn phong cầm thánh thót vang lên, rất nhiều người Dwarf đang tay nắm tay xoay quanh đống lửa, nâng chén, khiêu vũ, vô cùng náo nhiệt. Lando uống hai cốc bia với tôi, nói: “Nói thật, bia và khoáng thạch của Svartalfheim đều là những thứ tuyệt hảo nhất trong chín thế giới”.

“Tôi chỉ không ngờ đại nhân Lando có thể nói được ngôn ngữ của tộc Người lùn.”

“Ngôn ngữ của Người lùn có lẽ là thứ tiếng đơn giản nhất trong năm chủng tộc.”

“Chẳng lẽ ngài còn biết ngôn ngữ nào khác nữa?” “Ngôn ngữ của con người quá nhiều, ta chỉ biết một chút thôi. Những cái khác đều học được kha khá, giỏi nhất là ngôn ngữ của tộc Người khổng lồ.”

“Ngôn ngữ của tộc Người khổng lồ?”, mặt tôi như thể được kéo dài ra, “Cách phát âm và ngữ pháp đều khác hoàn toàn so với với ngôn ngữ của chúng ta, tôi đã dành rất nhiều thời gian để học mà cũng không được. Tôi cảm thấy nó là thứ khó học nhất. Đại nhân Lando chỉ cho tôi ít kinh nghiệm đi...”. “Nếu cô muốn học thì sau này ta sẽ từ từ dạy cô, hôm nay phải chờ được Mani trước đã”, Lando suy nghĩ một chút, lại nói thêm: “Gọi Lando là được rồi”.

“Cái này... không được hay cho lắm.” Gọi thẳng tên thần tượng thế có ổn không?

Lando ngẩng đầu, vẫn thản nhiên nhìn tôi, nhưng khóe môi khẽ động đậy. Tôi vốn định bảo ngài lặp lại một lần câu nói trước, lại đột nhiên phát hiện bản thân không còn nghe được bất cứ âm thanh nào nữa, kể cả là âm thanh của chính mình. Còn những người Dwarf ở xung quanh đều đang ôm đầu, ngồi sụp xuống đất.

Cũng trong khoảnh khắc ấy, một tiếng ca nhẹ nhàng vấn vít bên tai. Giọng của người hát rất mơ hồ, thậm chí nghe không ra là nam hay nữ, còn mang theo tiếng vọng của trời xa, giống như tiếng sóng biển từ nơi xa xôi vọng lại... Tôi không kìm được ôm lấy đầu, cuộn người trên mặt đất.

Tiếng ca càng lúc càng mơ hồ, như có như không, càng lúc càng xa...

Một lúc sau, có người vỗ nhẹ lên vai tôi. Tôi khẽ chớp mắt, ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt đen vô cùng thâm thúy.Trong khoảnh khắc ấy, những người xung quanh đều biến mất.

Người đứng trước mặt tôi thân hình cao lớn, khôi ngô tuấn tú, nhưng lại không hề lộ ra thần sắc ngang tàng thô lỗ. Chàng mặc bộ chiến giáp màu bạc, một tay cầm mũ giáp, tay còn lại cầm một cây trường thương cao hơn chàng nửa cái đầu, dưới mái tóc ngắn đen tuyền kia là một gương mặt vô cùng trắng trẻo. Vốn dĩ, đàn ông nếu quá trắng sẽ khiến người ta có cảm giác ẻo lả, nhưng chiếc mũi cao thẳng kia đã điểm thêm cho chàng mấy phần chín chắn. Màu mắt trái của chàng nhạt hơn mắt phải một chút, hốc mắt rất sâu, thế nên trông có chút cao ngạo, có chút lạnh lùng. Mặc dù vậy, trong đầu tôi cũng chỉ hiện lên hai cụm từ: anh tuấn, khí chất vương giả.

Không sai, trên người chàng tràn ngập khí chất của bậc đế vương, khiến người ta không thể rời mắt, thậm chí là chẳng dám tới gần.

Kỳ thực, điều tôi quan tâm nhất cũng không phải những thứ này. Cái tôi đã nhìn thấy chính là nụ cười mình từng gặp trong vô số giấc mơ. Một nụ cười hiểu rõ tất cả, rất bao dung, cũng vô cùng say đắm.

Chàng chỉ liếc mắt nhìn tôi một chốc, liền xoay người chuẩn bị rời đi.Cũng không biết vì sao, một nỗi bi thương không sao hiểu được cùng sự nhung nhớ vô bờ trào lên mãnh liệt trong tôi. Cứ như là chàng ra đi rồi sẽ chẳng bao giờ quay trở về nữa. Tôi lập tức đứng lên, chạy nhanh theo chàng, ôm chặt lấy tấm thân ấy từ phía sau.

“Đừng rời xa em…”, lời còn chưa dứt, nước mắt đã lưng tròng, từng giọt to tròn lăn dài trên má: “Đừng đi, xin chàng...”.

Chàng xoay người lại, kinh ngạc nhìn tôi. Tôi gần như dùng tất cả sức lực cơ thể, muốn giữ chàng ở lại. Mãi đến khi chàng cũng quay người lại ôm tôi, nhẹ nhàng vỗ về: “Ena, đừng buồn khổ, những thứ em trông thấy đều chỉ là ảo giác
Trả lời nhanh

Message reputation : 100% (1 vote)

ღ۩๖ۣkiroto-jin๖ۣ۩ღ
ღ۩๖ۣkiroto-jin๖ۣ۩ღ
avatar
avatar
Danh hiệuSơ Cấp King Game

Sơ Cấp King Game

mà thôi”.

“Cái gì?” Tôi ngẩng đầu nhìn chàng, không hiểu gì cả. Chàng lấy tay che mắt của tôi, một lúc lâu sau mới bỏ tay ra.

Gương mặt phóng đại của Lando gần ngay trước mặt. Tôi kinh ngạc nhìn ngài, chớp chớp mắt, lại nhìn xung quanh. Toàn bộ Người lùn đều đang quấn lấy nhau, hôn qua hôn lại, cọ tới cọ lui, còn có rất nhiều gã đàn ông đang ôm một gã đàn ông khác, miệng không ngừng lẩm bẩm “Em yêu”, sau đó xoa mông đối phương.

Lại cúi đầu nhìn, tôi đang ôm chặt lấy thắt lưng của Lando, trên mặt là nước mắt còn chưa kịp khô. Nhưng chuyện khiến tôi quẫn bách nhất, chính là Lando không hề cảm thấy có gì đó bất ổn, một tay ôm tôi, một tay đang dịu dàng xoa tóc tôi. Có điều, ngài lại không nói chuyện với tôi.

“Thần Mặt trăng, cảm tạ.”

Hướng ngài đang quay mặt nhìn, có một bóng hình ở trong khoảng trống trên đống lửa. Bóng hình ấy khá mờ nhạt, nếu không phải nó bị một quả cầu lửa nhốt lại thành hình người, thì người bình thường có lẽ sẽ cho rằng đó chỉ là mây khói.

“Ngươi đã lấy bảo bối của ta đi mất, còn muốn gì nữa? Thả ta ra!”

Lando niệm một câu thần chú, nhưng tay vẫn không buông tôi ra. Tôi cứng đơ người, tay động đậy, định thoát khỏi tình trạng khó xử này một cách êm xuôi. Có điều, tuy Lando ôm không chặt, nhưng muốn thoát ra mà không cho ngài ấy biết thì…

Bóng hình kia nhẹ nhàng rơi xuống đất, rất nhanh hóa thành một bóng người màu bạc. Một thiếu niên tóc bạc đứng lên, gương mặt tuấn tú, nhưng khóe miệng lại lộ ra nụ cười đầy tà khí: “Thật không ngờ ngươi thay đổi nhiều như thế”.

“Cảm ơn đã khen ngợi”, gương mặt Lando không có biểu hiện gì.

“Tên dối trá, ta xem ngươi có thể kiên trì được bao lâu.” Lando không thèm để ý tới người kia.“Ta rất hiếu kỳ, tại sao ngươi không có tí phản ứng nào với tiếng hát của ta? Theo lý mà nói, ngươi phải là người sợ nhất…” Nói đến đây, Mani liếc mắt nhìn ta, kinh ngạc lui về phía sau một bước: “Chủ thần phù hộ, đây là, đây là…”.

“Ngươi dám nói thêm một chữ, thế giới này sẽ không bao giờ có thần Mặt trăng nữa.”

“Thấy chưa, lộ bản tính rồi kìa.” Mani trừng mắt nhìn Lando, nghiến răng nghiến lợi: “Ta không biết vì sao ngươi lại ngụy trang thành bộ dạng này, nhưng nếu ngươi làm thế là vì phụ nữ, ta đây nói cho ngươi biết, hãy bỏ cuộc đi. Cái tên tình thánh dởm, tâm lý biến thái, không biết kiểm soát bản thân như ngươi, dù có ngụy trang thế nào chăng nữa cũng không ích gì đâu, sớm muộn gì cũng lộ, không bằng ngay từ đầu đừng diễn làm gì”.

Lando giơ tay, trên tay bùng lên một ngọn lửa.

“Hẹn gặp lại!” Vừa dứt lời, thân hình của Mani vút qua, hòa vào ánh trăng bàng bạc.

Một lúc lâu sau, Lando mới buông tay, nhẹ giọng hỏi: “Giờ đã khá hơn chưa?”.

“Ưm, không sao rồi ạ.” Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, bây giờ nhớ lại người nhìn thấy trong ảo giác kia, tôi lại không còn chút cảm xúc nào cả. Ngược lại, câu nói của Mani lại khiến tôi phải chú ý. Khi nhìn thấy tôi, vì sao ngài ấy lại có phản ứng dữ dội như thế?

Hơn nữa…

“Lando.” Thấy Lando giở quyển sách ma pháp ra, tôi không nhịn được kêu lên.

“Sao?”

“Người mình nhìn thấy trong ảo giác mà Mani tạo ra, chắc chắn là người mình yêu thương sao... Nếu như là người chưa bao giờ thấy mặt thì sao?”

“Ta không biết.”

“Vậy, sao ngài không bị trúng kế mê hoặc của Mani?” Lando đưa cho tôi một viên kim cương to cỡ nắm tay, vô cùng chói mắt. “Chuẩn bị đi thôi. Chần chờ thêm chút nữa, những gã lùn mà tỉnh dậy là phiền phức đấy.”
Trả lời nhanh

Message reputation : 100% (1 vote)

ღ۩๖ۣkiroto-jin๖ۣ۩ღ
ღ۩๖ۣkiroto-jin๖ۣ۩ღ
avatar
avatar
Danh hiệuSơ Cấp King Game

Sơ Cấp King Game

chúc tất cả mọi người online vui vẻ :) lưu box để cập nhật truyện new hàng ngày
Trả lời nhanh

Message reputation : 100% (1 vote)

thanhzaculm
thanhzaculm
avatar
avatar
Danh hiệuThành viên mới

Thành viên mới

kiritovn

Sponsored content
Sponsored content
Danh hiệu

Về Đầu TrangThông điệp [Trang 3 trong tổng số 3 trang]

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Facebook comment